LOADING...

THÔNG TIN

Tiếng Trung Quốc, tiếng Hán, hay tiếng Hoa là tập hợp những dạng ngôn ngữ có liên quan đến nhau, nhưng trong rất nhiều trường hợp không thông hiểu lẫn nhau, hợp thành một nhánh trong ngữ hệ Hán – Tạng. Tiếng Trung là bản ngữ của người Hán chiếm đa số tại Trung Quốc và là ngôn ngữ chính hoặc phụ các dân tộc thiểu số tại đây. Gần 1,4 tỉ người (~ 16% dân số thể giới) nói một dạng tiếng Trung nào đó như bản ngữ.

Các dạng tiếng Trung thường được người bản ngữ coi như những “phương ngôn” của một ngôn ngữ duy nhất, song các nhà ngôn ngữ học đều cho rằng tiếng Trung đa dạng ngang một nhóm ngôn ngữ lớn. Sự đa dạng của tiếng Trung có thể được so sánh với nhóm ngôn ngữ Roman, thậm chí còn đa dạng hơn.

 

LỊCH SỬ

Nhiều người cho rằng, Hán tự được một người tên là Hoàng Đế sáng tạo ra vào khoảng 4,000-5,000 năm trước đây. Tuy nhiên vì không xác định được Hoàng Đế là ai nên thuyết này hiện nay đã bị bác bỏ.

Cho tới gần đây, nhiều bằng chứng khảo cổ cho thấy, chữ Hán ra đời muộn nhất vào thời kỳ nhà Thương (1,600-1,046 TCN)

 

PHÂN LOẠI

Người Trung Quốc từng rất ngưỡng mộ vì người miền Bắc và miền Nam Việt Nam có thể nói chuyện và thông hiểu lẫn nhau. Bởi vì, ở đất nước tỷ dân này, giữa các vùng miền sẽ có những phương ngôn khác nhau, và thậm chí là các vùng này nằm lân cận nhau nhưng vẫn không thể đạt được sự thông hiểu lẫn nhau.

Các phương ngôn Trung Quốc thường được xếp vào 7 nhóm phương ngữ: Quan thoại, Ngô, Cám, Tương, Mân, Khách Gia, Quảng Đông.

 

CHỮ VIẾT

Hệ thống chữ viết của tiếng Trung gọi là chữ Hán, nằm trong nhóm chữ tượng hình. Phần lớn dân số Trung Hoa đại lục dùng chữ Hán giản thể để thể hiện ngôn ngữ của mình.